Thơ Đào Duy Khánh: Người luôn đứng đợi bên sông

VCPTĐ - Hỡi anh người lính oai hùng// Năm bốn mươi mốt hy sinh thân mình// Thân anh đứng thẳng giữa trời// Hồn anh trấn giữ Hòn Khoai anh hùng.

Tác giả trẻ Đào Duy Khánh

BẤT DIỆT

Tây Nam vùng đất thâm tình,

Qua từng năm tháng thắm màu thời gian.

Chiến tranh khói lửa hun tàn,

Cà Mau anh dũng ta cùng đứng lên.


Căm thù lũ giặc xâm lăng,

Tước đi xương máu biết bao dân lành.

Theo lời hiệu triệu toàn quân,

Năm ba mươi chín chí trai ngút trời.


Bốn mươi thế trận nổ ra, diệt

Đánh cho bọn chúng điến hồn hoang mang.

Đảo xa sóng vỗ miên man,

Mười anh chiến sĩ chiến công lẫy lừng.


Hỡi anh người lính oai hùng,

Năm bốn mươi mốt hy sinh thân mình.

Thân anh đứng thẳng giữa trời,

Hồn anh trấn giữ Hòn Khoai anh hùng.


Bao năm dù có đổi thay,

Nơi này vẫn thế anh đây vẫn còn.

Đứng trên mảnh đất thâm tình,

Máu đào tuôn khắp đất trời quê hương.

 

MONG ĐỢI

 

Xuồng kia xuôi nước sông Tiền

Bến bờ đợi khách nối liền dòng sông

Nước kia 

Sóng vỗ mênh mông

Người luôn đứng đợi bên sông 

Chiều tà...

Đào Duy Khánh sinh ngày 29.01.2007, quê quán tại xã Khánh Hưng, tỉnh Cà Mau. Hiện là sinh viên ngành Sư phạm Ngữ văn, Trường Đại học Đồng Tháp. Là hội viên tiêu biểu của CLB Văn thơ Sinh viên Trường Đại học Đồng Tháp, thường xuyên tham gia các hoạt động sáng tác, giao lưu văn học, góp phần lan tỏa tình yêu văn chương trong môi trường đại học.

CHA ƠI

 

Thời gian nối tiếp trôi qua

Xuân đi xuân đến tiếp hoài từng năm

Cha ơi, con thấy cha già

Tóc cha đã bạc theo mùa lúa thơm


Con đâu nhớ hết cho rành

Lúc con còn bé cha bồng cha bưng

Lúc con đi bước chập chừng

Cha theo từng bước đầu đời của con.


Lên ba đến tuổi đến trường

Lòng này thấp thỏm nỗi buồn xa xôi

Trong phòng mẫu giáo lo âu

Qua từng khe cửa cha ngồi trông con


Nhi đồng là búp măng non

Cha lo từng phút từng ngày từng đêm

Thấy con đau ốm từng đêm

Chạy đôn chạy đáo chẳng màng 

nắng mưa.


Ngoài đồng thấm đẫm gió sương

Để cho con sướng không màng âu lo

Nhưng con không biết không rành

Thiếu niên nổi loạn đâu màng đến ai.


Bao lời răn dạy con thơ

Nhưng con ngỗ nghịch làm cha buồn lòng

Lúc thì hư hỏng ăn chơi

Sau thì cãi vã với cha hỗn hào.


Thanh niên nhận thức vững vàng

Biết cha cực khổ kiếm tiền nuôi con

Thương con cha đánh con đau

Con đau thể xác, cha đau nỗi lòng.


Mong sau con lớn nên người

Dù cho cơ thể có già yếu đi

Công ơn cha lớn như trời

Cầu mong có thể bao ngày bên cha.

 

ĐÀO DUY KHÁNH

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn