VCPTĐ - Rồi một ngày// Em là cô giáo của những mùa hoa phượng// Còn tôi// Biết đâu cũng sẽ là...// Tôi.
Cây bút trẻ Xuân Hiếu - Thành viên CLB Văn thơ sinh viên trường Đại học Đồng Tháp
THƯƠNG NGƯỜI CẦM PHẤN
Từ ánh mắt chẳng thuộc về mình
Em đi qua giảng đường để lại một chiều vương vấn
Trong tôi một khoảng lặng
Đợi chờ...
Những chiều đứng giữa sân trường
Chợt nghĩ về ngày đứng trước bảng
Hãy mỉm cười thật nhiều
Dẫu sau lưng những tháng ngày chật vật...
Nghề giáo viên vốn chẳng hứa giàu sang
Chỉ hứa những đêm thức cùng bài soạn
Vậy mà tôi vẫn chọn
Cũng như chọn thương em
Có lẽ người cầm phấn
Đều phải học qua ít nhất một môn không có giáo trình
Học chấp nhận
Học im lặng
Học nhìn người mình thương
Đi về phía bầu trời khác...
Rồi một ngày
Em là cô giáo của những mùa hoa phượng
Còn tôi
Biết đâu cũng sẽ là...
Tôi.
Có thể…
Chẳng bao giờ gặp lại
Chỉ mong mỗi lần bụi phấn bay lên
Em vẫn còn giữ được nụ cười của hôm nay
Còn tôi
Sẽ giữ được một điều nhỏ bé
Từng tập thương em...
XUÂN HIẾU