Chùm thơ Phan Thành Đạt: Khép cánh cổng tôi khép tại tình yêu

VCPTĐ - Khép cánh cổng tôi để quên mùa/ Những cơn mưa/ Cơn mưa ngập ngừng trên tóc/ Tiếng guitar vọng qua góc phố/ Lẫn tiếng môi và tiếng mắt/ Âm thầm…// Khép cánh cổng tôi để quên gốc phượng/ Nơi tên người tôi khắc thật sâu/ Chỉ khắc thôi biết nói gì đâu// Khép cánh cổng tôi khép tại tình yêu/ Cơn yêu nồng nàn đi hết guồng gió/ Thoáng qua không bỏ ngỏ lại gì

Nhà thơ trẻ Phan Thành Đạt

HÀNH TRÌNH

 

Đêm nghe đồng uống từng ngụm phù sa

Trong mơ màng đôi chân chạm đất

Cảm thức được rễ đang dò dẫm

Bên trong da thịt

 

Những hạt lúa mang hình hài giọt nước

Rơi vào lòng đất bùng lên cơn khát

Thành dòng

Không một tiếng động…

 

Lúc mặt trời đi qua vai

Gói vào vỏ trấu cơn nắng bao mùa hạ

Hạt gạo trắng như mây bồng từng dải

Thơm mùi mồ hôi đã đổ từ lâu

 

Thả tay xuống kênh

Chạm cả cánh đồng đang xuống lên nhịp thở

Tay nâng lên từng ngày dài hơn tuổi

Chén cơm

Những chén cơm…

 

Từng hạt cơm đơn lẻ trong chén

Trắng ngần thanh khiết

Rồi khi áp lên môi thấy ấm nồng

Hạt gạo mềm

Mềm

Tựa đất đai…

 

PHỐ

 

Đứng nhìn

Những tầng nhà khắc khoải mờ lớp kính

Đèn đỏ, đèn xanh – tất tả, lũ lượt, và bộn bề

Làn xe không trật tự

Lối trật tự dàn xếp cuộc người…

 

Thảm cỏ công viên ngọn xoăn ngược vào gốc

Chiếc lá chạm đất không ai ngước mắt nhìn

Người qua người nhanh hơn một đời

Chim bay.

Tung cánh vào khoảng trời mênh mông

Chỉ bay…

 

Phố

Đầy người

Nhưng chẳng gặp ai…

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

MÙA CŨ

 

Khép cánh cổng tôi để quên mùa

Những cơn mưa

Cơn mưa ngập ngừng trên tóc

Tiếng guitar vọng qua góc phố

Lẫn tiếng môi và tiếng mắt

Âm thầm…

 

Khép cánh cổng tôi để quên gốc phượng

Nơi tên người tôi khắc thật sâu

Chỉ khắc thôi biết nói gì đâu

 

Khép cánh cổng tôi khép tại tình yêu

Cơn yêu nồng nàn đi hết guồng gió

Thoáng qua không bỏ ngỏ lại gì

 

Nơi mùa cũ

Những chiếc lá trong tôi rơi

Rơi và không ai cúi người nhặt

Rơi và lời yêu nằm lại cuối mùa…

 

BƠI

 

Trầm mình vào nước

Thấy dòng trong veo

Phù sa xuôi ngược

Đọng dưới cội bèo

 

Há miệng hớp nước

Chảy tràn mang tai

Chừng như kiếp trước

Chưa đắp hình hài

 

Phù du mấy kiếp

Cũng thành rong rêu

Mây không trôi tiếp

Trời cũng dần chiều

 

Người nhón chân bơi

Ta trôi tư lự

Người mải rong chơi

Ta còn lưỡng lự

 

Nhìn mình bằng mắt

Thấy mình trong veo

Nhìn vào dòng nước

Lục bình trôi theo…

 

PHAN THÀNH ĐẠT

 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn